Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

[Interviews] Daizy Stripper: "Dandelion" blooms smiles. "Freesia" portrays dreams.

Một bài interviews rất hay... hy vọng bạn cố gắng đọc... vì nó rất hay... nếu bạn đang tìm hiểu DS thì hãy đọc nó.

---------------------------------------------------------------

"Dandelion" blooms smiles "Freesia" portrays dreams

“Dandelion” nụ cười nở rộ.

“Freesia” giấc mơ sinh động.





Note: phần trong () toàn là chém gió của mây cả….

---------------------------------------


Chủ đề cho việc phát hành tạp chí Cure lần thứ 100 này là “Trở về thời tiền sử” (ờ chế đấy… ) “Trở về cội nguồn”
(_ ______”)

Chúng ta sẽ hỏi DaizyStripper về những mục tiêu mà họ đã đạt được kể từ khi bắt đầu band. Họ vẫn tiếp tục phát hành mới và single thứ 9 “Setsubou no Freesia” cho những ai đang tiến theo sau giấc mơ của họ. Đó là bài hát đầu tiên trong chuỗi phát hành của mình. Và cũng để kết thúc lần phát hành liên tục này, Album thứ 5 sẽ được phát hành vào tháng giêng năm 2012 với one-man live tại YOKOHAMA BLITZ. Hoặc là dừng cập nhật hoặc là bạn sẽ bỏ lỡ trên con đường phát triển của họ!




-Đây là phát hành lần thứ 100 đáng nhớ của Cure, và DaizyStripper được lên trang bìa. Các anh đã được lên trang bìa khoảng bốn lần, và chúng ta cũng đã làm được rất nhiều điều trên Cure đúng không?

Mayu: Ở lần lên trang bìa đầu tiên, chúng tôi đã khoác chiếc áo choàng trắng. Tôi vẫn còn nhớ việc đó.

Yugiri: Chúng tôi đều muốn làm điều gì đó thật khác biệt!

Nao: Khi chúng tôi lên trang bìa lần đầu tiên, tất cả chúng tôi đã đi đến các hiệu sách, lật xem mọi thứ về Cure. (Cười khà khà)

-Thật vậy hả? À phải, các anh lại lên trang bìa trên Vol. 65 cách đây 3 năm nhỉ.

Nao: Uhm… tôi nghĩ đó là lần ra mắt tốt nhất, nhưng Yugiri đã đến trễ trong buổi interview của chúng tôi với Cure.

Yugiri: Gì hả? Tui á?

Nao: Khi chúng tôi đến văn phòng của Cure, cậu ấy đã không có ở đó. Khi chúng tôi gọi, trông bộ dạng cậu ta rất là buồn ngủ… Khoảng 1 giờ sau, cậu ta mới tỉnh và điều đầu tiên cậu ta đã nói là: “Tôi đã đang và sẽ nổi tiếng mãi mãi, tôi Yugiri đây!” Lúc đó tôi cứ như là, “Ối trời ơi, cậu ta bị khùng rồi!”

(kiểu này… sao mây có cảm giác… Yugiri đang ngủ và mơ thấy mình nỗi tiếng hào quang chói lọi ~> đột nhiên tỉnh lại ~> phán thiệt động trời…. _ ________”)

All: (cười lớn)

-Các anh luôn có nhiều ý tưởng mỗi khi chụp ảnh thì phải.

Mayu: Cure luôn chỉ dẫn chúng tôi làm những điều khác biệt, và chúng tôi đã nghĩ ra những cách tương tự vậy.

Kazami: Tôi thường nghĩ rằng Cure như một band vậy. Bọn họ luôn muốn làm những điều gì đó chưa từng có trước đây, và tất các các band đều nghĩ như vậy. Tôi nghĩ theo một cách nào đó họ khá gần gũi với chúng tôi.


-Kazami đã từng quản lý ở nhà máy sản xuất trước vol.84 đúng không?

Kazami: Uhm, phải! (cười) Chúng tôi không muốn sử dụng những thứ có sẵn ở đó, vì thế chúng tôi đã tự làm lấy tất cả ở lần chụp vol.75.

Yugiri: Tôi cũng nhớ nữa. Sau đó chúng tôi đã làm hết. Nhóm AKB 48 (một nhóm nhạc nữ) đã làm một cái bìa đĩa CD tương tự như vậy, và tôi đã nghĩ họ sao chép của chúng tôi.

All: (cười)

Rei: Chúng tôi đã hoàn tất được rất nhiều việc, nhưng những gì tôi nhớ nhất chính là khi chúng tôi đến nhà bảo tàng Ramen. (_ ________”). Sau đó chúng tôi đã có một buổi phỏng vấn bên sông gần đó.

Mayu: Đúng thế! Chúng tôi đã ngồi thành vòng tròn trên đám cỏ. Thật sảng khoái.

-Đó như là một kiểu đi picnic ha (cười).

Rei: Tôi nhớ là đã chụp một bức ảnh với cây bass của mình.

-Lần đó anh đã tự làm cây bass của mình. Và chúng tôi đã đề nghị mang nó vào trong shoot và tôi vẫn còn nhớ là anh đã đưa nó vào một cách thật tuyệt vời.

Rei: Phải, sau đó kiểu bass mới của Rei cuối cùng cũng trở lại, và đó là lần đầu tiên nó xuất hiện trong vol. 72.

Yugiri: Tôi đã dựa theo h.NAOTO (là một nhà thiết kế thời trang tiên phong của Nhật Bản) và làm một photo shoot. Tôi đã có rất nhiều comment trên trang đó và chúng tôi đã có thêm được nhiều fans mới. Đó là lần đầu tiên tôi tự mình làm một photo shoot, vì thế tôi rất là lo lắng. Tôi thật sự thích phần live report của Cure. Tôi thích cách mà bọn họ dùng từ để mô tả live shows của chúng tôi. Chúng tôi thật sự rất thích thế! Tôi có thể kể cho bọn họ nghe từng chi tiết, và tôi chắc rằng người đọc cũng có thể nói như vậy. Tôi luôn cảm thấy hạnh phúc khi hiểu rằng Cure biết những gì chúng tôi mong muốn trên sân khấu.

-Chúng tôi cũng rất hạnh phúc khi nghe thế. Vậy là chúng ta đang trò chuyện về quá khứ giữa DaizyStripper và Cure. Còn bây giờ, chủ đề cho phát hành lần thứ 100 của Cure là “Trở về cội nguồn”. Single đầu tiên của các anh là “Dandelion”. Anh có còn nhớ những suy nghĩ của mình khi đó không?

Kazami: Khi chúng tôi bắt đầu DaizyStripper, chúng tôi không muốn đặt ra một giới hạn nào. Vì thế thay vì đặt ra những khái niệm nào đó, chúng tôi quyết định bằng cách nào đó chúng tôi muốn làm band nhạc của tương lai. Chúng tôi muốn band có thể làm mọi thứ một cách tự do.

Mayu: Chúng tôi có một nguyên tắc là nói bất cứ điều gì. Khi đó chúng tôi tạo ra một bầu không khí nơi mà bất cứ ai cũng có thể nói những điều họ nghĩ, và sau đó thì nó khá là tiêu cực đối với band.

Nao: Nó giống như là một buổi hội đồng trường. Mọi người đều có quyền tham gia.


-Không phải là chỗi nhau lắm sao?

Rei: Tất cả chúng tôi đều có cá tính mạnh mẽ, nhưng tất cả chúng tôi đã ở đây vì band. Đó là lý do vì sao chúng tôi đã có câu trả lời sau tất cả mọi chuyện.

-Anh có còn nhớ những điều mà mình đã nghĩ khi anh bắt đầu không, Rei?

Rei: Tôi đã nghĩ về việc nếu tôi có thể chết vì Daizy. (_ _____”). Đó nghe có vẻ nặng nề thật, nhưng tôi sẽ mãi bước cùng với các thành viên khác. Và tôi đặt trọn cuộc sống mình cho band. Nhưng khi tôi nghĩ về nó, lập tức đã có ngay câu trả lời. Tôi có thể chết vì các thành viên khác.

-Đó có phải bản chất của anh không?

Rei: Phải. Bản chất thật của tôi rất nghiêm túc. Chúng sẽ không bao giờ lầm lạc. Sau tất cả thì nó cũng có nghĩa là bạn có thể vui cùng các thành viên khác hoặc không cũng chẳng sao. Tôi muốn ước mơ của mình trở thành hiện thực cùng với họ. Tôi có thể cùng họ vui chơi, cùng họ tiến lên, và được tôn trọng.

-Anh thì sao, Nao?

Nao: Phần lớn các thành viên đều có kinh nghiệm trong band, vì thế tôi đã tự hỏi vị trí nào dành cho mình. Sau đó tôi đã tạo ra chỗ đứng cho mình, và nó như là “Tình yêu với Visual Kei”. Tôi bắt đầu làm các bài hát cho fans những ai yêu visual kei. Và liệu tôi có thể làm được nhiều hơn không?

-Rồi sau đó!

Nao: Sau đó, tôi nghĩ bản thân mình chẳng có gì hấp dẫn. (anh mà cũng tự kỹ nữa á O”o). Nhưng bốn thành viên đã mời tôi và họ chính là người đã nói những điều tốt đệp (đẹp) về tôi. Tôi muốn làm gì đó tốt cho họ.

-Tôi hiểu mà. Vì thế các thành viên đều rất quan trọng với anh. Vậy anh thì sao, Yugiri?

Yugiri: Cuối cùng fans là báu vật của tôi.

-Một lần nữa tôi có thể hỏi anh lý do vì sao được không?

Yugiri: Tôi đã viết những suy nghĩ của mình trong lyrics “Dandelion”. Kể từ lần band trước của tôi tan rã, tôi đã mất khoảng nữa năm trời cho đến khi DaizyStripper thật sự đi vào hoạt động. Trong suốt thời gian đó, tôi đã rất khó khăn để tìm kiếm các thành viên cho band, và tôi đã liên lạc với rất nhiều người. Tôi muốn được trở lại sân khấu một cách sớm nhất có thể, nhưng nó đã để tôi phải chờ quá lâu. Tôi đã tìm một lý do cho mình khi đến Tokyo, cứ như là “Mình làm cái gì ở đây nhỉ?”.

-Sau đó anh đã gặp những thành viên khác. Chắc phải có lực hấp dẫn gì đó kéo các anh lại với nhau nhỉ?

Yugiri: Đúng thế, khi đã hoàn tất đủ 5 người chúng tôi. Kazami đem đến một bài hát mẫu cho band. Đó là “Dandelion”. Khi tôi nghe bản demo đó, tôi đang đạp xe đạp ngang qua vùng hoa bồ công anh. Tôi đã nghĩ bông hoa như những fans, và đó là cách tôi đặt tên cho bài hát đó.

-Cuối cùng thì anh cũng đã đi tiếp một lần nữa, và anh đã nghĩ về fans đầu tiên à?

Yugiri: Đó là một cụm từ “Hirakareta Sekaide Kimi to Waratteru (Tôi đang mỉm cười với bạn trong một thế giới rộng mở)”, Đó là kiểu miêu tả cách tôi cảm thấy bức màn một lần nữa được mở ra. “Hizamaduita Konotokiga Tomaranaiyouni (Ước gì lần này sẽ không dừng lại)” Khi đó tôi đã không muốn một lần lên sân khấu rồi lại over. Nếu không có ai cần tôi, tôi không thể hát. Nếu có ai đối xử tốt với chúng tôi, tôi muốn mang đến cho họ những gì mình có thể. Sẽ không bao giờ thay đổi, và cảm giác đó càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Tôi có một điều tự tin rằng chúng tôi đối xử với fans của mình là tốt nhất.

-Có một bài hát được đặt tên là một loài hoa trong album này. “Setsubou no Freesia” cũng là bài hát ending trong anime "Yugiou ZEXAL". Đây là chủ đề cuối cùng.

Yugiri: Tôi đã rất hào hứng. Khi nó được chơi lần đầu tiên, chúng tôi đã có một sự kiện ở cửa hàng. Chúng tôi đã đi đến các cửa hàng điện tử tại trung tâm mua sắm và thay đổi hết tất cả các kênh họ có ở đó. Chúng tôi đã vặn lớn volume lên… (liều quá zị trời… _ _____”)

Rei: Chúng tôi bị mất kiểm soát. (nên làm càng _ _______”)

Kazami: Chúng tôi đã rất hào hứng khi mọi người ở đó cười một cách quái dị.

(oái… mí anh khùm quá…. :(( chơi dại thế này hở trời…)

-Tôi hoàn toàn có thể hình dung được. (cười).

Kazami: Đó là lần, chúng tôi muốn được chọn như một kiểu hợp nhất vì thế chúng tôi đã làm 8 bài hát cho việc đó. Nó giống như chiến đấu với chính mình.

-Chủ đề cho bài hát đó là gì?

Kazami: Thay vì chọn ra một chủ đề, nó giống như là thể hiện hình tượng Daizy có. Đó là một cái gì đó đại diện cho chúng tôi ngay lúc này. Có rất nhiều thứ bên trong bài hát này.

Mayu: Mỗi phần có một đặc điểm rất khác nhau. Tôi đã cố gắng dùng guitar để ràng buộc các phần liên kết lại với nhau. Tôi chơi phần chính, còn Nao chơi nền. Khi chia các phần như vậy chúng tôi đã rất thành công.

Nao: Tôi đã cố gắng đưa những giai điệu lên trước. Nếu phần nền không được rõ ràng, mọi thứ khác sẽ không tốt.


Rei: Chúng tôi đã ghi âm trước khi lyrics được hình thành. Vì thế tôi đã đánh bass như đang nói với nó vậy. Tôi cố gắng tạo ra không khí cho bài hát. Tôi muốn âm thanh phải ấm áp, nhưng lại chua theo một cách nào đó. Sau này khi tôi nghe lại nó, tôi đã rất hài lòng với những điều được đưa ra.

-Đối với lời bài hát, nó như đập thẳng vào tim tôi. Vì nó được hình thành từ những từ ngữ hướng thẳng về phía trước.

Yugiri: Tôi muốn thử thách bản thân mình. Tôi đã đặt những “cái tôi” ra khỏi đó. Cuối cùng tôi cũng có thể viết lyrics mà không có những rào cản trong tâm trí. Dĩ nhiên, tôi cũng nghĩ về những mối ràng buộc, nhưng tôi muốn mang đến cho những đứa trẻ nhỏ những điều tốt nhất, như khi tôi xem tv lúc nhỏ. Vì thế tôi đã cố gắng lựa chọn những từ ngữ đơn giản cho trẻ nhỏ dễ hiểu. Tôi hy vọng một vài đứa trẻ nào đó sẽ thấy thích thú khi chơi hay lắng nghe bài hát.

-Có phải nó làm thay đổi động lực của anh không?

Yugiri: Phải đấy, trước khi hát phần chorus lặp lại của bài. Tôi đã cố làm sao để hợp với nó, và làm một vài thí nghiệm nhỏ với phần chorus và ý nghĩa của lyrics. Tôi đã ghi chú lại trên lyrics, vì vậy tôi nghĩ nó sẽ dễ tiếp thu.

-Tôi thích những từ như "Kakko Warui Yume (Những giấc mơ kỳ lạ)”. Tôi có thể mường tượng được một người nào đó đang tiến bước vì giấc mơ của anh ta mà chẳng có bất cứ ai có thể bàn tán về nó. Thật là mạnh mẽ!

Kazami: Tôi thật sự thích lời bài hát. Tôi đã từng mong ước nhạc của mình sẽ trở thành nhạc nền trong anime, và tôi đã bắt đầu chơi nhạc từ khi còn ở trường tiểu học (anh giỏi quá ). Tôi đã hy sinh nhiều thứ như thời gian và tiền bạc. (tội anh… sự hy sinh thật to lớn ). Trước đây tôi đã nhiều lần muốn thoát ra để được tự do. Cảm giác như trong bài hát này. Bây giờ giấc mơ của tôi cuối cùng cũng thành hiện thực (chúc mừng anh ) và nó đã đền đáp. (thật không uổng công anh tiêu hao tiền của mà ) Nó đã trở thành một động lực để tôi bước về phía trước. Tôi nghĩ nhiều người cũng có cảm giác này.

-Bài hát sẽ giúp mọi người nhận ra sự quan trọng trên bước đường theo đuổi giấc mơ của mình. Đây thật là một thông điệp tuyệt vời, đặc biệt là khi những đứa trẻ nghe nó thường.

Yugiri: Bài hát này sẽ khiến tất cả mọi người đều trở thành nhân vật chính trong bài. Bài hát thật sự là một khúc ca “Trở-về-thời-tiền-sử” (going-back-to-origin) đối với chúng tôi. Chúng tôi đã bắt đầu từ “dandelion”. Vì thế chúng tôi muốn những đóa hoa trở lại một lần nữa. Tôi đã lựa chọn “Freesia” bởi vì ngôn ngữ của loài hoa này thật là có ý nghĩa tuyệt vời.

-Màu của freesia trong tâm trí anh là gì?

Yugiri: Vàng.

-Ngôn ngữ của Hoa lan nam phi vàng là ngây thơ (trong sáng). Nó chắc chắn là hoàn hảo. Bài hát thứ ba “Akane sorani Saku” cũng là ngôn ngữ của hoa. Bài hát này được biểu diễn lần đầu tiên tại Ebisu Liquidroom năm 2009. Tôi vẫn còn nhớ những gì anh nói với chúng tôi khi ấy.

Yugiri: Phải đấy. Tôi đã viết bài đó khi bà ngoại mình qua đời. Chúng tôi đều đã trải nghiệm cuộc đời.

-"Rinto Saku Akai Hana" nghĩa là spider lily (hoa ly-nhện – hình dáng giống con nhện), đúng không?

Yugiri: Uhm. Ngôn ngữ của hoa ly-nhện chính là “ký ức đau buồn”. Tôi đã viết khi bà ngoại qua đời, và ông ngoại cũng qua đời trong năm đó. Vì thế bài hát có rất nhiều ý nghĩa đối với tôi. Mẹ tôi đã chơi bài hát này trước mộ của ngoại (huhu chắc anh buồn lắm… TT^TT), vì thế bà tôi cũng biết bài hát này. Tôi nghĩ bà ở nơi bên kia thế giới sẽ được yên nghỉ. (TT^TT)

Kazami: Khi tôi làm bài hát ấy, chỉ đơn giản là tôi muốn làm cho mỗi mùa là một bản ballad, và tôi muốn đó là bản ballad của mùa thu. Như khi chúng tôi biểu diễn bài hát được vài lần, bài hát lại càng có ý nghĩa hơn với tôi, và bây giờ thì nó không chỉ là một bản ballad đơn giản nữa. Chúng tôi không biểu diễn bài hát vì bất cứ điều gì. Trước đây chúng tôi đã thu âm lại bài hát được một khoảng thời gian, và chúng tôi vẫn tiếp tục giữ nó đến bây giờ.

Nao: Bất cứ khi nào tôi biểu diễn bài hát đó. Nó nhắc tôi nhớ đến lần Yuu đã khóc khi hát nó ở Liquidroom. Cậu ấy không thể hát tốt được, nhưng thật sự chúng tôi không thể giúp được cho cậu ấy. Bài hát thật sự rất cảm động. (TT^TT em hiểu mà… chắc anh ấy buồn lắm… em cũng sẽ khóc đấy TT^TT….)

Mayu: Nó là cái gì đó giải phóng những xúc cảm dồn nén trong tôi. Tôi mất ông ngoại khi còn nhỏ, và bài hát này làm tôi nhớ ông quá. Đây là bài hát ôm ấp những xúc cảm trong bạn với những ca từ tốt đẹp

Rei: Tôi cũng từng ở trong một trường hợp tương tự, đặc biệt khi chúng tôi làm one-man live ở Nihon Seinenkan, SHIBUYA-AX, đã có rất nhiều suy nghĩ trong đầu tôi. Khi chơi bài hát này, tôi đã lấy lại được cảm giác ấy. Thỉnh thoảng mình chỉ nhận ra được khi bị mất đi. Tôi cảm thấy như bài hát đang nói với tôi những điều tốt đẹp. Bởi bài hát luôn theo (ám) tôi, cảm giác như một ai đó quan trọng luôn ở mãi cùng tôi.

Nao: Tôi cảm thấy không vấn đề gì, bài hát cổ vũ tôi, giúp tôi có thể lại đứng dậy được (sau vấp ngã). Nó nói tôi rằng hãy trân trọng hiện tại. Chúng tôi thường có nhiều lý do để chạy trốn, nhưng điều vô cùng quan trọng là phải chiến đấu với chính mình. Tôi muốn nghe bài hát này mãi mãi. Tôi muốn chơi nó khi tôi đến thiên đường. (_ _____” về chầu trời)


Yugiri: Mặt khác, bài hát thứ hai “Screaming Husky” là một thứ gì đó mà bạn sẽ nghĩ rằng tránh xa “tầm tai” trẻ em, vì khi chúng nghe bài hát ấy, song thân chúng sẽ hiểu ngay ra… (cười) (…)

-Tôi hiểu rồi. "Screaming Husky" là một phần trong album “SIREN”.

Nao: Đúng rồi. Tôi nghĩ rằng nhiều người chọn bài hát lôi cuốn (dễ nhớ) để kết hợp với mấy bài trong cùng chuỗi đó (tức là loạt bài trong single đó), nhưng chúng tôi đẩy cái này sang một bên. Chúng tôi muốn khác biệt theo cách tốt nhất. Khi tôi làm các bài hát, tôi đã có khái niệm làm bất cứ điều gì mình muốn bất chấp xu hướng hiện tại.

-Anh cho rằng cha mẹ chúng không muốn bọn trẻ nghe bài hát đó vì âm thanh của nó nặng, đúng không? Nhưng lời bài hát lại theo chiều hướng tốt đó chứ.

Yugiri: (cười). Đó là điều tôi nghĩ trong suốt show diễn. "Kyouiku mama niha Abunai Real wo (Thực trạng nguy hiểm cho cách giáo dục con của những bà mẹ)” là một cái gì đó khiến những đứa trẻ nào nhận ra mình thích rock

-Vậy rồi đứng lên tuyên bố chiến tranh với bố mẹ đúng không? (cười)

Yugiri: Nhưng chúng tôi còn bài hát thứ 3 mà "Akane sora ni Saku"!

All: (cười)

Rei: Bài hát đó cũng được tiến hành cùng lúc với "SIREN", vì thế chúng tôi đã thu âm nó trước đây. Tình cờ tôi đã suy nghĩ về việc sử dụng “gliss” (kỹ thuật trượt ngón tay lúc chơi guitar), Nao đã nói với tôi là làm lại lần nữa đi… nữa đi… tôi đã nghĩ ngón tay mình đang bị đốt cháy. (cười) (do trượt hay quá mà đau tay chứ gì _ _____”).

-Anh đã làm vậy với “SIREN”. Có phải đó là lý do vì sao âm thanh của nó lại heavy đúng không?

Mayu: Phải đấy. Nhưng chúng tôi đã đặt ra nhiều thứ hơn “SIREN”. Tôi thích phần giai điệu réo rắt cho phần solo guitar.

Nao: Phần solo guitar này đã tăng thêm độ “sourness” cho bài hát. Không chỉ mọi thứ nỗi điên lên, mà nó còn mang cả tính đầy nhân văn trong phần solo guitar này.

Kazami: Chúng tôi chỉ làm những thứ đơn giản trong bài hát này. Nhưng chúng tôi đã bỏ nhiều năng lượng vào đó. Khi chúng tôi thử tạo ra không khí cho mỗi bài hát, nó thật khó khăn về mặt tinh thần. Tôi không phải chỉ muốn chơi. Mà tôi muốn mình được hào hứng khi ghi âm lại giai điệu tuyệt vời này. Âm thanh của trống sẽ thật dễ dàng được nhận ra cả khi tôi chơi với cả tâm hồn hoặc không.

Rei: Bài hát này chắc chắn sẽ rất vui khi chơi ở live.

-Chính xác. Tôi không thể chờ để được thấy các anh biểu diễn và album “SIREN” tại Yokohama BLITZ vào 21 tháng giêng này.

Mayu: Trên tất cả mọi thứ, hãy chuyển động cơ thể của bạn với “Screaming Husky”. Tôi không thể chờ đợi buổi diễn!

---

Em cũng không thể chờ TT^TT…

Sau cùng thì chúc các anh sẽ thành công trong buổi biểu diễn tới và hy vọng là các anh ko vì mong quá mà mất ngủ lại ngã bệnh… khổ đám fans _ _________”

---

Vietnamese translation: mây lãng du
Belong to this forum!
Photo/Shin Yamagishi
Hair & Make/Mihoko Hatanaka
Interview/Ayako Hirai
English Translation/Yumi Kawaguchi (Stellar Translations)

Nguồn: musicjapanplus.jp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét